ads

Slider[Style1]

Style2

Style3[OneLeft]

Style3[OneRight]

Style4

Style5

Luật bất thành văn về trang phục khi đi xin việc ở Nhật

Giống như người Eskimo có rất nhiều từ chỉ tuyết, ở Nhật Bản cũng có 1 số từ miêu tả vấn đề tìm việc. Shokusagashi và kyuushoku đều có nghĩa là “tìm việc” chỉ hành động tìm việc làm nói chung. Tenshoku katsudou là đổi việc, chuyển chỗ làm. Shuushoku katsudo , gọi tắt là “shuukatsu” chỉ quá trình tìm việc của sinh viên mới tốt nghiệp.



Lý do cho tất cả các quy tắc “tìm việc” khác nhau này là nhờ có thông lệ tuyển dụng độc đáo của Nhật Bản. Lớn nhất và độc đáo nhất là shinsotsu ikkatsu saiyou 新 卒 一 括 採用 (し ん そ つ い っ か つ さ い よ う) – các công ty đồng thời tuyển dụng một lượng lớn sinh viên. Trước năm 1997, có quy định về ngày bắt đầu tuyển dụng chính thức của các công ty. Nếu bắt đầu trước ngày này thì được gọi là aotagari 青田 刈 (あ お た が) り, mà theo nghĩa đen có nghĩa là “thu hoạch lúa khi vẫn còn xanh”. Sau năm 1997 các hướng dẫn mới đề xuất các công ty nên thông báo tuyển dụng vào ngày 01/12 (cho các sinh viên năm thứ ba) và bắt đầu phỏng vấn sàng lọc các ứng viên vào ngày 01/04 (đối với sinh viên năm thứ tư). Gần đây, chỉnh phủ của thủ tướng Abe yêu cầu đẩy lùi ngày này lại để sinh viên có thể tập trung vào việc học.

Do các công ty tuyển dụng tất cả cùng một lúc nên ban đầu họ tranh giành các các sinh viên đến từ các trường tốt hơn, bởi vì họ muốn có các sinh viên “tốt hơn”. Điều này gây áp lực cho học sinh trung học, bởi nếu bạn được nhận vào một trường đại học tốt, bạn sẽ có nhiều cơ hội để có được một công việc tốt, ngay cả khi bạn không học hành gì nhiều ở trường đại học. Hệ thống này cũng khiến cho sinh viên đại học phải đi làm sớm hơn. Nếu không thì chỉ còn lại rất ít công việc tốt. Nói thẳng ra, sinh viên thực sự cảm thấy họ cần tìm được việc trong thời gian shinsotsu-ikkatsu-saiyou này. Nếu không thì sẽ rất khó tìm được một công việc lý tưởng. Thậm chí họ còn mất đi lợi thế vào năm tiếp theo, bởi vì các công ty chỉ tập trung vào sinh viên mới tốt nghiệp.

Có thể thấy để có được công việc, sinh viên gặp rất nhiều áp lực với rất nhiều chỉ dẫn và quy tắc đi kèm. Và không chỉ dừng lại ở đây. Còn tồn tại một danh sách dài các “quy tắc bất thành văn” dành cho những sinh viên này. Nếu bạn không thực hiện những điều này, thì khó có thể tìm được việc. Chỉ liên quan tới ngoại hình cũng có 1 danh sách dài cần phải làm theo.

Kiểu tóc

Đối với nam: Nên để ngắn đủ để nhìn thấy tai và chải gọn gàng.

Đối với nữ: Nên buộc hoặc chải gọn gàng để lộ tai ra ngoài

Đầu tóc phải sạch sẽ, không nên nhuộm tóc.

Ria mép / Râu : Nên cạo sạch sẽ.

Trang phục

Bạn nên mặc một bộ đồ tối màu phù hợp với phỏng vấn xin việc.

Một bộ vest 1 hàng khuy gồm 2 khuy sẽ phù hợp hơn là bộ vest 2 hàng khuy, khuy trên cùng phải được cài chặt.

Áo sơ mi phải là màu trắng, cà vạt nên đơn giản.

Quần nên được là thẳng li.

Màu tất phải tương tự với màu quần áo.

Giày :Giày phải đơn giản và có màu đen hoặc nâu, giày phải được đánh sạch sẽ.

Trang điểm

Cần đơn giản và không lòe loẹt.

Không nên dùng nước hoa.

Móng tay: Móng tay cần cắt gọn gàng, không nên sơn móng tay.

Khuyên tai: Không nên đeo khuyên tai.

Dây chuyền

Phải đơn giản, không lòe loẹt.

Trang phục của nữ

Nên mặc một bộ đồ tối màu phù hợp với phỏng vấn xin việc.

Các màu an toàn là: Đen, xanh đen, hoặc màu xám.

Nếu mặc váy, không được quá ngắn.

Áo sơ mi trắng là an toàn.

Giày nữ : Nên đi một đôi giày thấp đơn giản, màu giày phải phù hợp với màu của quần áo. Nếu đi giày cao gót thì ko nên quá cao. Giày phải được đánh sạch sẽ

Mặc dù là “quy tắc bất thành văn” nhưng nhiều người nghĩ rằng chúng rất quan trọng (nhiều người trong số họ đã được tuyển dụng). Nếu bạn không làm tất cả những điều này thì bạn sẽ ít có khả năng được tuyển dụng khi mà cơ chế tuyển dụng trọn đời đang dần biến mất ở Nhật Bản và bạn muốn có một công việc tốt ngay khi có thể.

Chuyện ngoài lề về bộ vest đen

Tất cả bắt đầu từ một bài viết trên “Weekly Toyo Keizai” với tựa đề “Chọn trang phục màu đen để tìm việc shuukatsu! – Đừng cố gắng để nổi bật bằng trang phục” đăng ngày 28/10/2014. Theo bài viết, 90% ứng viên đều mặc trang phục màu đen vì vậy các ứng viên khác nên làm theo số đông để được an toàn. Họ cho rằng người phỏng vấn có thể nghĩ bạn mặc một bộ vest kẻ sọc “độc đáo” để được nổi bật hơn với những người mặc bộ đồ màu đen bình thường:

Vậy người phỏng vấn sẽ nghĩ gì nếu bạn mặc bộ vest kẻ sọc tới buổi phỏng vấn? Phản ứng của người phỏng vấn sẽ là một trong ba trường hợp sau:

Họ sẽ đánh giá tích cực, như là “vest kẻ sọc tốt hơn bởi vì nó khác với những người khác.”

Họ không quan tâm đến quần áo, vì vậy họ không đánh giá tích cực hay tiêu cực.

Họ đánh giá tiêu cực, “anh ấy/cô ấy không biết cách cư xử, mặc một bộ đồ kẻ sọc tới phỏng vấn là quá lòe loẹt để tạo ấn tượng tốt.”

Hãy giả sử rằng các trường hợp trên có xác suất ngang nhau. Trong trường hợp đó, nếu bạn mặc một bộ đồ đơn giản màu đen tới phỏng vấn, người phỏng vấn sẽ không có phản ứng đặc biệt nào vì hầu hết các ứng viên đều mặc như vậy. Họ không đánh giá tích cực hay tiêu cực, mà hoàn toàn trung lập, vì vậy có thể nói sẽ không có rủi ro gì nếu bạn chọn một bộ đồ màu đen.

Tuy nhiên, nếu bạn mặc một bộ đồ kẻ sọc tới phỏng vấn, nguy cơ người phỏng vấn có thể có ấn tượng tiêu cực với bạn là 1/3. Một sự khác biệt lớn, phải không? Bạn đâu cần tự mình ôm lấy rủi ro như vậy. Thay vì diện mạo nổi bật, bạn nên cố gắng nổi bật bằng cách thể hiện bạn là ai và gây ấn tượng với người phỏng vấn khi trả lời phỏng vấn.

Để đáp trả bài viết này, Kenichiro Mogi, một nhà khoa học nghiên cứu Khoa học nhận thức của Nhật Bản (ông là nhà nghiên cứu cao cấp tại Phòng thí nghiệm Khoa học Máy tính của Sony và là giáo sư thỉnh giảng tại Học viện Công nghệ Tokyo), đã đưa ra một phản biện. Ông đã đăng lên Twitter:

Trọng điểm của bài viết này là gì? Một đất nước mà các ứng viên mặc “đồng phục”. Tôi muốn nói rằng đây là một bài viết vô giá trị và vô nghĩa. Thật là ngu ngốc. Người lớn nào nói hay làm điều này là kẻ ngốc (liên quan đến bài viết “Chọn trang phục màu đen để tìm việc shuukatsu!”). – @kenichiromogi

Nhiều người đồng ý với quan điểm của ông và tweet lại:

Có rất nhiều quy tắc vô nghĩa xuất hiện tại Nhật Bản – @ ys1dream

Bài viết này thực sự ngu ngốc, phải không? Ý nó là không được thể hiện cá tính? Khi tôi còn đang tìm việc, nó đã khiến tôi tốn một thời gian để nhận được lời mời làm việc. Tôi chán ngấy vẻ ngoài và bộ đồ phỏng vấn của mình và cuối cùng tôi đến buổi phỏng vấn trong chiếc quần jeans, một chiếc áo khoác và một đôi giày thể thao … sau đó tôi được nhận vào làm. Mặc quần áo bình thường giúp bạn thoải mái, vì vậy tôi khuyên bạn nên mặc thoải mái”- @ Mii_sang3791

Tôi cho rằng không nên làm việc ở một công ty mà quyết định tuyển người chỉ bởi màu sắc của quần áo. – @mizutamabeat

Shoji Kokami, nhà biên kịch, đạo diễn, nhà làm phim nổi tiếng Nhật Bản, đã đồng ý với bài tweet của ông Mogi và đưa ý kiến của mình trong ba dòng twitter:

Ví dụ nhé, hãy tưởng tượng nếu một đứa trẻ không muốn dùng cặp, cha mẹ đứa bé đã thuyết phục/cầu xin/ra lệnh/khuyến khích con mình sử dụng. Trong trường hợp đó, tôi tôn trọng những bậc cha mẹ có thể nói với con mình rằng“Con sẽ không bị bắt nạt nếu con dùng cặp” nhưng “đất nước này không cho phép sự đa dạng, nhưng hy vọng điều đó sẽ thay đổi khi con trưởng thành”. Tôi không bao giờ muốn trở thành người có thể tự tin nói với một đứa trẻ rằng “khi con tốt nghiệp đại học, con sẽ phải mặc trang phục tuyển dụng, đó là “cái cặp”của người lớn, nếu không con sẽ không được nhận vào làm. Tất cả là vì lợi ích của con”. Thay vào đó, tôi muốn trở thành người có thể nói về cảm xúc thật sự của tôi về trang phục tuyển dụng – bao gồm các ý kiến của những người tán thành bộ trang phục màu đen và cả những người không cảm thấy thoải mái với nó. Đó sẽ là bước đi vững chắc, dù là một bước nhỏ, để làm giảm sự ngột ngạt của đất nước này và thắp lên ngọn lửa hy vọng. Tôi nghĩ rằng người lớn có thể làm những điều này là một người lớn tuyệt vời. – @KOKAMIShoji

Tác giả tự do Tomohiro Akagi đã đăng bài lên blog chia sẻ ý kiến của mình. Đầu tiên ông xem thường những người cảm thấy khó chịu hay nghi ngờ mặc bộ đồ màu đen là điều đúng đắn sau khi đọc bài viết trên Toyo Keizai. Ông nói rằng nếu một ứng viên hỏi ông mặc gì là phù hợp nhất cho buổi phỏng vấn xin việc, ông sẽ khuyên họ lựa chọn một bộ đồ màu đen bởi mục đích của “tìm việc” không phải là mặc một bộ đồ đầy màu sắc mà là nhận được lời mời làm việc. Nếu có rủi ro khi mặc một bộ đồ màu sắc độc đáo, thì lời khuyên tốt nhất chắc chắn là làm theo số đông.

Sau khi mào đầu như vậy, ông đề cập đến chủ đề chính, đó là “Ông Mogi và những người tức giận khác đến từ đâu?”

Akagi giả định rằng, họ đã thất vọng với thực tế là cá tính riêng của mỗi người bị đánh đồng, vì họ lớn lên trong thời điểm mà người ta yêu cầu không phải mặc đồng phục học sinh mà mặc bất cứ thứ gì họ muốn khi đi học. Ông kết luận, ý kiến của họ xuất phát từ niềm tin rằng chấp nhận nhiều loại trang phục giống như chấp nhận cá tính của họ.

Sau đó, ông chỉ ra rằng những sinh viên hiện đang tìm việc đã rất quen với việc mặc đồng phục học sinh, vì thế họ biết làm thế nào để tận dụng lợi thế đó. Đặc biệt là “nữ sinh trung học” đã trở thành biểu tượng, có nghĩa là họ được hưởng lợi từ xã hội tiêu dùng, giống như xã hội công nhận giá trị của họ. Do vậy, họ chẳng nghi ngại gì về việc mặc bộ đồ đen như những người khác. Những từ như “vô giá trị” hay “ngột ngạt” mà ông Mogi và những người khác nhấn mạnh vào chỉ tồn tại trong thế hệ của họ và có khả năng lớn là quan niệm này không tồn tại ở tất cả các ứng viên hiện tại.

Bằng cách đó, nó làm sáng tỏ lý do tại sao tôi nghi ngờ sự tức giận của họ. Tôi đoán người cảm thấy “vô giá trị” hay “ngột ngạt” từ những ứng viên mặc bộ trang phục màu đen chỉ có ông Mogi và ông Kokami. Vì vậy, tôi cho rằng sự thật đằng sau sự tức giận của họ là họ đang sử dụng các ứng viên như những quân cờ trong cuộc chiến tranh ủy nhiệm để lấp đầy lòng tự trọng của họ.

Tại sao họ lại chiến đấu vì điều này? Không phải điều quan trọng nhất đối với các ứng viên là suy nghĩ cho bản thân sao? Nếu họ muốn được an toàn và làm những gì người khác làm, vậy họ có thể mặc một bộ đồ màu đen và làm theo danh sách quy tắc bất thành văn. Thêm nữa, một bộ đồ màu đen đơn giản có thể được sử dụng trong nhiều tình huống khác. Đây là một ví dụ cực đoan, nhưng nếu ai đó tìm ra lý do để mặc một bộ đồ màu vàng và có thể giải thích một cách hợp lý, thì cũng sẽ ổn thôi. Người phỏng vấn có thể sẽ hỏi bạn lý do tại sao bạn mặc trang phục đó, hy vọng bạn có thể đưa ra câu trả lời hợp lý, logic, gây ấn tượng với họ.

Isenpai Lược dịch từ bài viết của Mami Suzuki / tofugu.com

Lối sống tối giản của giới trẻ Nhật

Một căn phòng nhỏ trống trải, đồ dùng thiết yếu chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô, lúc nào cũng sẵn sàng lên đường đi du lịch, là phong cách sống mà nhiều người Nhật đang theo đuổi.



Thay vì cố chất thật nhiều đồ đạc trong căn phòng bé tí, nhiều người Nhật đang tìm cách vứt bớt đồ đi để có không gian sống khoáng đạt nhất. Đây là phong cách sống tối giản, hay còn gọi là Danshari, đang được nhiều người trẻ xứ hoa anh đào theo đuổi.

Với Fumio Sasaki, 36 tuổi, đang làm việc ở một nhà xuất bản, anh chỉ cần một căn phòng ở rộng 20m2, vài bộ quần áo và một chiếc sofa giường. Khi cần, anh sẽ nhét chiếc sofa giường vào tủ quần áo và khiến căn phòng hầu như trống rỗng. Fumio cũng mua sách nhưng đọc xong thì cho đi luôn.



Trước đây, căn phòng của Fumio chứa rất nhiều sách, nhạc cụ, đĩa CD, TV màn hình lớn và quần áo thời trang. “Tôi mua sách nhưng chẳng đọc. Tôi để nhạc cụ khắp phòng nhưng không chơi gì và quần áo thì mua để đấy”. Anh cảm thấy mình đã bị vật chất điều khiển khi cứ không ngừng mua về nhà những thứ không dùng đến.

Sau khi thực hành lối sống tối giản, Fumio nhận ra mình có thể sống với những thứ tối thiểu nhất. Anh đọc sách tập trung hơn, làm việc hiệu quả hơn và có tiền dành cho việc đi du lịch.

“Bạn sẽ cảm thấy tự do khi tất cả bạn cần chỉ gói gọn trong 15 thứ trong ba lô của bạn”. Từ ý tưởng này, Fumio cho MacBook Air, điện thoại, thiết bị đọc sách điện tử, một cuốn sách, sạc điện thoại, tất, nội y và một số đồ thiết yếu khác vào ba lô để sống với chỉ từng đó thứ. “Với nhiêu đó, tôi có thể làm việc bất cứ đâu, tôi có đủ thiết bị giải trí và có thể đi du lịch bất cứ khi nào tôi muốn”, anh chia sẻ.



Vào tháng 6 vừa qua, Fumio xuất bản cuốn sách về sự tối giản có tựa đề For us material things are no longer necessary (tạm dịch: Vật chất không còn cần thiết với chúng ta), thu hút người đọc ở độ tuổi 20-30 và đã bán được hơn 150.000 bản.

Kota Ito, một nhà sản xuất âm nhạc tự do 26 tuổi, thậm chí còn thực hành lối sống tối giản gắt gao hơn. Anh chỉ có một máy tính cá nhân, máy ảnh kỹ thuật số và chiếc smartphone cùng với một ít đồ dùng khác trong ba lô. Hàng ngày, Ito chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo, “tôi thậm chí chẳng cần nhà để ở”. Ito dành phần lớn thời gian để đi du lịch. Anh ở trong những khách sạn giá rẻ và làm việc qua internet. Lối sống tối giản giúp anh có thêm nhiều thời gian suy ngẫm và làm giàu trí tưởng tượng.

Một nhân viên 29 tuổi giấu tên ở Osaka cũng theo đuổi lối sống tối giản vì quá mệt mỏi với cuộc chạy đua xe hơi, đồ điện tử cao cấp và những thứ vật chất khác. Giờ đây, anh dành thời gian rảnh để đi xem nhóm nhạc yêu thích Momoiro Clover Z.

Elisa Sasaki, 37 tuổi, cho rằng sống tối giản là cách giúp bạn tập trung vào những thứ quan trọng. Elisa đã theo đuổi lối sống này từ tuổi đôi mươi. Khi đi du học nước ngoài, cô có thể sống suốt một tháng chỉ với một chiếc ba lô nhỏ.



“Những thứ bạn sở hữu càng nhiều thì bạn càng có nhiều trách nhiệm giữ gìn chúng. Do đó, lựa chọn cẩn thận đồ dùng là điều rất quan trọng. Thời gian bạn tiết kiệm được từ việc sắp xếp đồ có thể được dùng để làm những gì bạn thích”, Elisa chia sẻ.

Sau khi cắt giảm hầu hết vật dụng cần thiết để thử làm giàu thêm trải nghiệm sống, một tác giả tại Tokyo đã quyết định phổ biến rộng rãi hơn về lối sống tối giản này và được đông đảo giới trẻ Nhật Bản hưởng ứng.

Căn phòng tối giản của Fumio Sasaki.

Fumio Sasaki – tác giả kể trên nói: “Tôi đã bị sốc khi nhận ra rằng tôi có thể sống với lượng vật dụng tiết chế đến mức tối đa”.

Sasaki năm nay 36 tuổi và đang làm việc cho một nhà xuất bản. Anh sống trong căn hộ chỉ rộng 20 mét vuông với vài bộ quần áo và một chiếc sofa giường. Khi cần, anh sẽ nhét chiếc sofa giường vào tủ quần áo và khiến căn phòng hầu như trống rỗng. Sasaki mua nhiều sách, nhưng anh sẽ cho hết đi ngay khi đọc xong.

Trong quá khứ, căn hộ của Sasaki đã từng là một kho chất đầy sách, nhạc cụ, đĩa CD, ngoài ra còn có một chiếc ti vi màn hình rộng và hàng loạt quần áo thời trang.

“Tôi đã mua nhiều sách nhưng không đọc, bày nhạc cụ quanh nhà nhưng không chơi và tốn tiền cho quần áo mà không mặc. Thế nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục mua về những thứ ở nhà chưa có,”Sasaki chia sẻ.

Khi tìm hiểu và thực hành chủ nghĩa tối giản, Sasaki mới nhận ra anh đã “bị vật chất kiểm soát”.



Nhịp sống của Sasaki đã hoàn toàn thay đổi khi anh bắt đầu cắt giảm đồ đạc. “Bây giờ nếu đọc một cuốn sách, tôi sẽ tập trung vào nó tốt hơn. Tôi cũng có thể làm việc hiệu quả hơn,” anh nói. Tiền vốn dùng để mua đồ đạc, Sasaki chuyển sang tiết kiệm và chi cho việc du lịch.

Tháng 6 năm nay, Sasaki đã xuất bản cuốn sách về lối sống tối giản dưới góc nhìn của riêng mình. Cuốn sách rất thu hút độc giả ở độ tuổi 20-30 và nhanh chóng trở thành một hiện tượng tại Nhật.

Cuốn sách về lối sống tối giản của Fumio Sasaki.

Kota Ito – một nhà sản xuất âm nhạc tự do 26 tuổi thậm chí còn thực hành lối sống tối giản gắt gao hơn. Trong căn hộ của anh chỉ có một chiếc laptop, một chiếc máy ảnh kỹ thuật số và một chiếc điện thoại. Toàn bộ nhu yếu phẩm thường nhật Ito nhét hết vào một chiếc ba lô. Hàng ngày, Ito chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo. “Tôi thậm chí còn không cần có nhà,” anh chia sẻ.

Ito dành phần lớn thời gian để đi vòng quanh nước Nhật và du lịch nước ngoài. Tại đất khách, anh sẽ ở trong những khách sạn giá rẻ và làm việc kiếm tiền thông qua mạng internet. Anh nói rằng: “Lối sống tối giản giúp tôi có thêm nhiều thời gian suy ngẫm và làm phong phú trí tưởng tượng”.


Một nhân viên 29 tuổi giấu tên đang làm việc cho công ty chứng khoán tại Osaka cũng theo đuổi lối sống tối giản vì: “Tôi đã quá mệt mỏi với cuộc chạy đua xe hơi hạng sang, đồ điện tử cao cấp và những thứ vật chất khác.” Từ khi sống tối giản, anh chỉ dành thời gian rảnh để xem các buổi hòa nhạc của ban nhạc yêu thích.

Phong cách tối giản cũng thu hút được các doanh nghiệp. Satoru Imamura – một cựu nhân viên ngân hàng đang đứng đầu một tổ chức tư vấn cho hơn 100 doanh nghiệp trên toàn nước Nhật cách loại bỏ những vật dụng không cần thiết trong công sở theo đúng tinh thần của chủ nghĩa tối giản.



Một công ty in ấn ở Kyoto đã triệt để áp dụng nguyên tắc do Satoru Imanura tư vấn để dẹp bỏ hết những vật dụng dư thừa chỉ trong hai tuần. Việc loại bỏ này giúp công ty tăng thêm 30% doanh thu và lợi nhuận hàng năm.

Các công ty cũng có thể tăng sự tập trung bằng cách cắt giảm đồ đạc, giống như một cá nhân vậy. “Việc sở hữu quá nhiều đồ đạc không mang lại giá trị gì nữa,” Imamura nói.

Những người ưa trải nghiệm, thích sự tự do và tránh xa khỏi ràng buộc vật chất Nhật Bản đang chạy theo xu hướng sống tối giản không cần đồ đạc, và giới trẻ Nhật đang ngày ngày khoe những căn “Danshari” trống trơn của mình.



Dẹp hết những ý tưởng về căn phòng Otaku “phát ngốt” với hằng hà sa số thứ đồ lỉnh kỉnh, hiện giờ người Nhật đang bắt đầu theo đuổi một phong cách sống rất mới và cũng rất “thoáng”, đúng nghĩa đen. Đó là phong cách sống tối giản, cắt bớt gần như toàn bộ số đồ đạc, vật dụng trong không gian sống để khiến tinh thần trở nên khoáng đạt hơn.

Ví dụ như trong căn hộ rộng 20m2 của anh nhân viên nhà xuất bản 36 tuổi Fumio Sasaki chỉ có một vài bộ quần áo, một chiếc sofa-giường. Đôi lúc chiếc giường sẽ được tống vào tủ, và rồi căn phòng của Sasaki sẽ đúng nghĩa là “trống trơn” chẳng có bất cứ vật dụng gì. Trước đó phòng của người đàn ông chất đầy sách, nhạc cụ và những đĩa CD, TV màn hình lớn cùng một núi quần áo thời trang. Ý tưởng tối giản hóa không gian sống đến với Sasaki sau khi anh nhận ra rằng đồ đạc trong phòng mình hầu hết đều không sử dụng nữa và rất lãng phí, và anh đang bị điều khiển bởi vật chất.

Nói khái quát, những người theo phong cách sống tối giản, hay còn gọi là “danshari” sẽ bỏ hết các vật dụng theo họ là không cần thiết ra khỏi căn nhà của mình. Như Sasaki, anh sẽ đem cho hết các cuốn sách của mình sau khi đọc xong, bởi anh biết đằng nào mình cũng sẽ không sờ tới chúng lần nào nữa. Hoặc như Kota Iko, một nhà sản xuất âm nhạc 26 tuổi, “cả nhà cả cửa” chỉ có một máy tính cá nhân, máy ảnh, điện thoại thông minh và một vài vật dụng cần thiết đặt hết trong ba lô. Bất khi nào cần, Kota có thể sẵn sàng “xách ba lô lên và đi”, đối với anh chuyện nhà cửa giờ chẳng còn quá quan trọng nữa.

Tóm lại, tinh thần của lối sống Danshari gói gọn trong 3 gạch đầu dòng:

1. Từ chối đem về nhà những vật dụng không cần thiết.

2. Vứt hết những thứ lỉnh kỉnh vướng víu trong nhà.

3. Tránh xa cám dỗ mua sắm vật chất.

“Chỉ cần những thứ tối cần thiết” mới là tinh thần Danshari.

Thực chất phong cách sống này đã và đang là trào lưu cho những người trẻ trong độ tuổi 20-30 không chỉ ở Nhật Bản mà còn ở phương Tây, những kẻ ưa trải nghiệm và mong muốn có cuộc sống tự do phóng khoáng, muốn giải phóng mình khỏi tất cả những vướng bận đời thường.

Trong tháng 6 vừa qua Fumio cũng đã xuất bản cuốn sách nói về phong cách sống tối giản danshari và thu hút được sự ủng hộ của nhiều bạn đọc trẻ trên khắp đất nước mặt trời mọc. Cuối cùng, hãy xem những căn hộ theo phong cách tối giản của người dân Nhật Bản:







Nguồn: Sưu tầm

13 điều chỉ có tại Nhật Bản

Nếu nghĩ rằng Nhật Bản chỉ có hoa anh đào và sushi, bạn sẽ thấy ngạc nhiên vì những điều có một không hai này.

Nhật Bản từ lâu là quốc gia được nhiều người ngưỡng mộ và yêu thích vì những nét văn hóa đặc sắc, không pha trộn và mang màu sắc riêng biệt. Tuy nhiên, điều làm Nhật Bản được chú ý hơn là những thứ "dị" mà bạn không thể tìm thấy ở đâu trên thế giới. 

1. Văn hóa ngủ gật



Nếu ở Anh hay các nước phương Tây, bạn có thể bị khiển trách hay trừ lương nếu phát hiện ngủ gật trong giờ. Tuy nhiên tại Nhật Bản, các công ty cho rằng nhân viên ngủ gật là dấu hiệu của làm việc quá chăm chỉ. Nhiều người thậm chí còn giả vờ ngủ gật để sếp nghĩ rằng họ đã thực sự miệt mài với công việc.

2. Cafe hầu gái



Nhiều người vẫn tự hỏi tại sao những quán cafe như vậy lại trở thành trào lưu tại Nhật Bản. Tới đây, bạn sẽ có cảm giác như ông chủ khi được phục vụ bởi những nhân viên trong trang phục của những cô hầu gái dễ thương. 

3. Khách sạn tình yêu



Những khách sạn tình yêu được thiết kế dành riêng cho các cặp đôi và ngày càng phổ biến tại Nhật Bản. Theo ước tính, mỗi ngày có khoảng 2% dân số Nhật Bản ghé tới những khách sạn như vậy. Thiết kế của các căn phòng khiến cho các cặp đôi cảm thấy thoải mái và hưng phấn hơn với chuyện "phòng the". Ở Nhật, đây là những nơi hoàn toàn hợp pháp.

4. Ăn mì xì xụp

Nhật Bản vốn là quốc gia cực kì lịch sự và quy tắc, đặc biệt trong ăn uống. Tuy nhiên, nhiều người khó có thể hiểu được tại sao khi ăn mì, họ lại phát ra những âm thanh rất to. Có lẽ, mì là món ăn ngoại lệ trong quy tắc ăn uống tại đất nước này.

5. Răng khểnh



Bạn có thể thấy một chiếc răng khểnh trông thật kì cục, nhưng với người Nhật Bản, sở hữu một chiếc răng khểnh khiến bạn trở nên đẹp và dễ thương hơn trong mắt người khác. Họ sẵn sàng bỏ ra những khoản tiền rất lớn chỉ để có được một chiếc răng như vậy.

6. Café "ôm"

Với những người luôn thiếu thốn tình cảm, café ôm là địa điểm lý tưởng cho họ khi đến đây, họ có thể nằm cạnh các cô gái chỉ phải trả một khoản phí. Nếu bạn muốn nhìn vào mắt cô gái hay vuốt tóc họ, bạn sẽ phải trả thêm một khoản tiền khác. Lưu ý rằng tình dục hoàn toàn bị cấm tại đây.

7. Lễ hội khỏa thân

Lễ hội Hadaka được tổ chức hàng năm với nghi lễ cởi bỏ quần áo của tất cả nam giới tại địa phương. Theo truyền thống, việc cởi bỏ quần áo của nam giới giúp xua đuổi các linh hồn quỷ dữ. 

Tuy nhiên, phần nhạy cảm trên cơ thể họ vẫn được che kín. 

8. Ganguro



Ganguro có nghĩa là gương mặt đen, nhằm chỉ một xu hướng thời trang được cho là "dị" tại Nhật Bản. Các thiếu nữ sẽ nhuộm da của họ cho tới khi nó có màu nâu tối. Họ đánh mắt màu đen, sử dụng trang phục tối và mái tóc được tẩy màu rất hiện đại.

9. Thang máy ngắn nhất thế giới.



Bạn sẽ không thể tưởng tượng việc có thể tìm thấy một chiếc thang máy chỉ có 5 bậc ở Nhật Bản. Nhiều người sẽ thắc mắc tại sao họ phải đi thang máy trong khi chỉ có 5 bậc?

10. Cafe thỏ



Café mèo có vẻ phổ biến nhưng café thỏ, bạn đã bao giờ thấy nó ở đâu trên thế giới chưa? Chắc chắn độ dễ thương của những chú thỏ sẽ làm bạn đứng ngồi không yên và không quên chụp nhiều bức ảnh với lũ thỏ siêu đáng yêu này.

11. Khách sạn con nhộng



Trong khi giá thuê phòng tại Tokyo hay các thành phố lớn tại Nhật Bản quá đắt đỏ, các du khách đã có nhiều sự lựa chọn hơn với khách sạn con nhộng. Dù chỉ đáp ứng được không gian tối thiếu cho bạn nằm nhưng với giá cả phải chăng như vậy, khách sạn con nhộng vẫn được các du khách ưa chuộng.

12. Nhà hàng đồ hộp


Không ai nghĩ rằng mình sẽ tới nhà hàng để ăn đồ hộp khi họ luôn muốn thưởng thức các món ăn cao cấp, thơm ngon nóng hổi. Tuy nhiên, đến Nhật Bản, bạn sẽ tìm thấy nhà hàng chỉ phục vụ các loại đồ hộp. Nếu không muốn ăn, bạn hoàn toàn có thể chọn một nhà hàng khác.

13. Máy bán đồ công cộng

Có điều gì lạ với các máy bán đồ tại Nhật Bản? Thứ nhất, bạn có thể tìm thấy nó ở khắp nơi, kể cả dưới chân núi Phú Sĩ. Thứ hai, các máy bán hàng sẽ mang đến cho bạn nhiều sự lựa chọn, từ tôm hùm cho tới đồ lót. Vậy đã đủ khiến bạn phải thán phục và kinh ngạc chưa?

(Nguồn: Skye / Trí Thức Trẻ)

Bí quyết giữ sự tươi trẻ của người Nhật

Theo số liệu thống kê của Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi năm 2015, tuổi thọ trung bình của người Nhật đối với cả nam giới và nữ giới đều tăng so với năm 2014. Có thể nói, khái niệm trường thọ ở Nhật không chỉ là "nagai iki" nghĩa là sống lâu, sống dài, mà còn là " kenkou teki na  iki kata" nghĩa là sống sao cho khỏe mạnh, bằng chính sức lực của bản thân mình mà không cần "kaigo" - sự chăm sóc của người khác. Khỏe mạnh ở thể xác và minh mẫn, tươi trẻ về tinh thần. Đó mới là mục tiêu mà người Nhật thực sự nhắm tới.



Xã hội hiện đại đang phải đối mặt với "seikatsu shuukan byouki" (bệnh phát sinh từ những thói quen không tốt lặp đi lặp lại trong sinh hoạt hàng ngày). Chính vì vậy bí quyết sống khỏe của người Nhật bắt đầu từ những thói quen đơn giản thường nhật. Cùng là thể trạng người châu Á, hãy xem thử chúng ta có thể bắt chước được gì từ họ nhé!

1. Kiểm tra sức khỏe thường xuyên

 Không thể phủ nhận rằng hệ thống chăm sóc y tế hiện đại và đầy đủ đã góp phần không nhỏ trong việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng , đặc biệt là là việc khám chữa bệnh cho người cao tuổi ở Nhật Bản. Tuy nhiên, việc người dân luôn ý thức phòng bệnh hơn chữa bệnh, kiểm tra sức khỏe định kỳ nhằm nắm bắt tình trạng sức khỏe của bản thân và có những điều chỉnh phù hợp trong cuộc sống mới chính là yếu tố con người mấu chốt.



2. Không ăn quá no và không uống quá chén

Mặc dù có đời sống ẩm thực khá phong phú với nhiều món ăn du nhập từ nước ngoài nhưng đại đa số bộ phận người Nhật vẫn ưa chuộng các món ăn truyền thống được chế biến từ nguyên liệu tươi sống, ít gia vị nhằm giữ trọn hương vị tự nhiên của từng loại thực phẩm và ít  chất béo hơn hẳn so với thức ăn phương Tây.

Người Nhật có nguyên tắc vàng trong việc ăn uống. Đó là "shun no mono" nghĩa là mùa nào thức nấy và "hara hachi bu" nghĩa là chỉ ăn no 80% mà thôi để giảm tải cho hệ tiêu hóa, đảm bảo bộ máy đó hoạt động thông suốt lâu dài. Bên cạnh đó, hầu như người Nhật nào cũng dùng thêm các loại vitamin và các loại thuốc phụ trợ khác dưới sự hướng dẫn của bác sỹ để giữ sự cân bằng dinh dưỡng của mình.

3.Ngâm bồn nước ấm

Thói quen ngâm bồn cũng có mối quan hệ mật thiết đối với việc kéo dài tuổi thọ. Khi ngâm mình trong bồn toàn thể cơ thể sẽ được làm ấm lên giúp cho máu huyết lưu thông tốt hơn. Việc máu huyết lưu thông sẽ dẫn đến việc nâng cao sức miễn dịch của cơ thể, điều cực kỳ cần thiết cho một cơ thể khỏe mạnh.

4. Yêu lao động

Tinh thần yêu lao động là dấu ấn đậm nét của tinh thần quốc dân Nhật Bản. Thay vì sống dựa vào tiền lương hưu hay con cháu rất nhiều người Nhật dù đã quá tuổi "teinen" về hưu nhưng vẫn sống độc lập và tiếp tục lao động. Họ có thể tham gia làm bán thời gian trong các cửa hàng, siêu thị hay tham gia các hoạt động tình nguyện xã hội. Chính việc duy trì lao động đã giúp cơ thể họ khỏe mạnh, hoạt bát...

5. Đi bộ

Ở Nhật chúng ta dễ dàng thấy từng tốp học sinh nắm tay nhau đi bộ trên trường, các bà nội trợ đi bộ đến các siêu thị, người đi làm đi bộ ra ga để bắt tàu điện ngầm... Họ được giáo dục rèn luyện thân thể từ hồi mẫu giáo. Đi bộ với họ như một việc bình thường nhưng xét về mặt khoa học đó là một môn thể thao được khuyến khích và thích hợp với mọi lứa tuổi.

6. Thành thật với cảm xúc bản thân

Sống trong một môi trường có nhiều áp lực, người Nhật rất chủ động tìm cho mình phương pháp thích hợp nhất để giải tỏa stress, giữ sức khỏe tinh thần. Ai cũng ít nhất có  một đam mê để duy trì sự vui thích với cuộc sống của bản thân và xã hội xung quanh, từ thú sưu tầm robot Gundam, đọc manga, câu cá, sưu tầm tem... Khi không thể thay đổi được thực tại, việc nhìn nhận vấn đề một cách lạc quan nhất để tìm hướng giải quyết là điều mà người dân Nhật từ lâu đã làm được, khiến cả thế giới ngưỡng mộ.

7. Trải nghiệm những thử thách mới

Người Nhật luôn có thói độ tò mò và sẵn sàng thử thách bản thân bằng những trải nghiệm mới mẻ. Tâm thái đó góp phần mang lại cho cả thân thể và tâm hồn tươi trẻ. Hãy bắt đầu bằng những việc nhỏ như: một kiểu trang điểm khác biệt mà bạn chưa từng thử, nấu một món ăn mà chính bạn cũng chưa từng nếm qua, bắt chuyện với người hàng xóm mà bạn chưa từng chào hỏi...



(Nguồn: Tổng hợp)

Nhật Bản và bài học xử lý thảm họa môi trường biển

Nhật Bản là đất nước có nền công nghiệp phát triển hàng đầu thế giới hiện nay, nhưng lịch sử quốc gia này cũng từng trải qua một bài học vô cùng đau đớn mang tên "Căn bệnh Minamata", thảm họa từ việc chậm xử lý các ảnh hưởng của nước thải công nghiệp ra môi trường


Vào đầu tháng 4, cá nuôi lồng bè của một ngư dân gần khu kinh tế Vũng Áng (thị xã Kỳ An, Hà Tĩnh) bắt đầu hiện tượng chết hàng loạt. Hiện tượng bất thường này lan rộng ra cả cá, tôm, nuôi bằng nguồn nước biển, cá tự nhiên dọc 200km bờ biển Kỳ An (Hà Tĩnh) tới Lăng Cô (Thừa Thiên – Huế)

Tính đến ngày 25/4 gần 60 tấn các tự nhiên chết dạt lên bờ biển, chủ yếu là các loại cá sống ở tầng đáy. Anh Hoàng Sơn (Hà Tĩnh) chia sẻ: “Trong những ngày này, con cá quê tôi đang phơi bụng và dạt vào chết đống ở ven bờ, cá chết ở Hà Tĩnh, cá chết tận Quảng Bình, Quảng Trị. Báo chí lên tiếng, quan chức lúng túng, bà nội trợ sợ mua phải cá chết do nhiễm độc. Trong khi đó nhà đầu tư nước ngoài thì nói không có chuyện làm công nghiệp gang thép mà không ảnh hưởng môi trường, “hãy chọn đi, nhà máy thép hay là tôm cá!”

Trong thời gian vừa qua, Bộ Tài Nguyên và Bộ Nông nghiệp đều nhất trí cho rằng:  Các nguyên nhân cá chết do bệnh dịch, động đất, tràn dầu đều bị loại trừ mọi nghi vấn đang đổ dồn vào Công ty TNHH Gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh khi doanh nghiệp này có đường ống xả thải chôn dưới đáy biển. Vài ngày trước khi xảy ra cá chết hàng loạt, công ty đã tiến hành súc rửa đường ống. Khoảng 300 tấn hóa chất nhập về để làm việc này được đánh giá là cực độc.

Nhật Bản đã từng có những kinh nghiệm đau buồn về việc xử lý chậm các ảnh hưởng của nước thải công nghiệp ra môi trường. Điều này đã gây ra thảm họa có tên gọi là căn bệnh Minamata.


Bài học xử lý thảm họa môi trường của Nhật Bản 

Thảm họa Miatamata đã khiến cá chết hàng loạt và hàng nghìn người đã mắc những căn bệnh khó hiểu. Họ gặp khó khăn trong việc đi lại, nói và bị co giật, các bác sĩ thông báo hệ thần kinh trung ương của các bệnh nhân  đều bị tổn thương. Các nhà khoa học xác định rằng chính những chất kim loại nặng mà nhà máy Chisso thải ra là nguyên nhân của căn bệnh Minamata. Một lượng cực lớn thủy ngân được tìm thấy trong các loại cá sống ở vịnh Minamata và sau đó đã tác động đến hệ thần kinh của những người ăn các loại cá này.

Tỉnh Kumamoto (nơi có vịnh Minamata bị nhiễm độc) đã phải chi 48,5 tỷ yên (khoảng 10 ngàn tỷ VNĐ) để nạo vét lòng biển trong vòng 14 năm, tất cả cá trong Vịnh thời gian đó được vây lưới đánh bắt và công ty gây tai nạn là Chisso đã mua lại toàn bộ cá để tiêu huỷ). Đến nay thì đã sạch nhưng những nạn nhân năm đó vẫn còn di chứng và đang điều trị. 

Điều cấp thiết nhất hiện nay là các nhà quản lý cần nhanh chóng xác nhận ra nguyên nhân của các thảm họa môi trường để có các biện pháp phù hợp tránh để tình trạng này tiếp diễn gây ra những ảnh hưởng nghiêm trọng về môi trường và con người kéo dài.

(Nguồn: Internet)

Chim hạc biểu tượng văn hóa của nước Nhật

Tọa lạc tại tỉnh Hokkaido, miền Bắc Nhật Bản, Kushiro – vùng đầm lầy rộng lớn với tổng diện tích 183 km2 – là môi trường sinh sống của khoảng 2.000 loài động thực vật và chim nước.

Vào các mùa trong năm, đầm lầy là nơi cung cấp nguồn thức ăn dồi dào, nhưng đến mùa đông, toàn bộ khu vực chìm trong tuyết trắng. Sự bất lợi này vẫn không thể cản trở Kushiro trở thành thiên đường kết đôi và sinh sản của sếu đầu đỏ – loài chim quý hiếm trên thế giới mà người Nhật gọi là hạc Tancho. Hiện nay, có trên 1.000 con hạc Tancho đang cư trú tại khu đầm lầy này.




Với chiều dài sải cánh lên đến 1,4m, chim hạc là loài chim lớn nhất Nhật Bản và được người dân xứ sở này xem như biểu tượng đặc biệt của tự nhiên. Chữ “tan” trong từ tancho có nghĩa là màu đỏ và chữ “cho” dùng để chỉ chỏm lông trên đầu. Nguồn gốc của từ tancho xuất phát từ đặc điểm của loài hạc là chỏm lông màu đỏ giống như chiếc mũ ngay đỉnh đầu.


Hạc Tancho là tên gọi mang tính trang trọng. Thông thường, người Nhật dùng từ “tsuru” để gọi loài chim cao quý này.



Chim hạc là loài vật chung thủy, khi con trống và con mái kết đôi, chúng sống bên nhau suốt đời không thay đổi. Chính vì vậy, người Nhật xem chim hạc là biểu tượng của sự hòa hợp trong cuộc sống vợ chồng. Họa tiết hình chim hạc là hoa văn phổ biến và được ưa chuộng trên trang phục cưới kimono và nhiều đồ vật khác.


Vòng đời của chim hạc từ 30 – 60 năm. Chúng là loài lông vũ có tuổi thọ cao nhất trong họ nhà chim. Vì thế, từ xa xưa, người Nhật và dân các nước phương Đông đã quan niệm, chim hạc và rùa là hai linh vật tượng trưng cho sự trường thọ. Rùa và chim hạc là đề tài chủ đạo trên các bức tranh giấy cuộn dùng để trang trí trong nhà người Nhật.

Hạc giấy là hình ảnh rất quen thuộc trong bộ môn nghệ thuật xếp hình ori-gami. Tại Nhật Bản, người ta tin rằng, nếu ai đó xếp đủ 1.000 con hạc giấy thì họ sẽ có một điều ước cho sự an lành, hạnh phúc và thuận lợi. Niềm tin này đã phần nào cổ vũ tinh thần, giúp nhiều người vượt qua khó khăn.


Hạc giấy còn là biểu tượng của hòa bình. Ngoài ra, người Nhật cũng cho rằng, chim hạc mang lại sự may mắn. Suy nghĩ đó có liên quan đến chỏm lông màu đỏ trên đỉnh đầu của chúng. Trong dân gian tồn tại nhiều câu chuyện cổ tích về vận may mà loài chim này mang đến cho con người. Nổi tiếng nhất là câu chuyện “Tsuru no On-gaeshi”, tạm dịch “Chim hạc đền ơn”.

Ngày xưa, có một lão nông nhân hậu tình cờ bắt gặp con chim hạc đang mắc bẫy, ông đã giải thoát cho con vật đáng thương ấy. Vào một đêm mùa đông tuyết rơi nặng hạt, một cô gái xinh đẹp đến gõ cửa nhà vợ chồng ông lão. Cô gái cho biết, mình bị lạc đường và xin ông bà lão cho tá túc. Vợ chồng bác nông dân tốt bụng vui lòng nhận lời.

Cô gái lưu lại nhà của họ trong một thời gian. Hàng ngày, cô giam mình trong phòng để dệt vải. Ít lâu sau, cô dệt xong một tấm vải tuyệt đẹp và mang nó tặng cho vợ chồng ông lão.

Một ngày nọ, vợ chồng bác nông dân lén vào phòng của cô gái để tìm hiểu sự việc. Họ không tin vào mắt mình khi thấy một con chim hạc đang dệt vải bên khung cửi. Chim hạc tự bứt những chiếc lông trắng tinh trên cơ thể để làm nguyên liệu dệt. Cô gái xinh đẹp chính là chim hạc hóa thân, khi bị nhìn thấy hình dáng thật, chim hạc không thể trở lại hình người. Nó từ biệt ông bà lão để quay về trời xanh sau khi gửi lại cho họ những tấm vải quý dệt từ những chiếc lông mịn màng của nó như một sự đền ơn.

Vẻ đẹp thanh mảnh của hình thể cùng những quan niệm tốt lành về chim hạc không chỉ xuất hiện trong hội họa, thi ca mà còn được dùng làm biểu tượng cho hãng hàng không quốc gia Nhật Bản – JAL.Tháng 1/2011, ban giám đốc của JAL đã quyết định lấy lại hình ảnh chim hạc làm logo trên phần đuôi của máy bay sau 9 năm từ bỏ nó.



Năm 1959, logo này lần đầu tiên được hãng hàng không quốc gia Nhật Bản sử dụng. Logo của JAL được thiết kế cách điệu với hình chim hạc đỏ đang vươn đôi cánh tạo thành vòng tròn tượng trưng cho Mặt trời – biểu tượng của nước Nhật. Trên nền đỏ của mình hạc là chữ JAL màu trắng.

Theo ban giám đốc của JAL, chim hạc tượng trưng cho tinh thần quật cường và sự vĩnh cửu của hãng. Họ hy vọng rằng, sự sống lại của logo hình chim hạc sẽ giúp JAL vượt qua giai đoạn khó khăn do suy thoái kinh tế để hồi phục và phát triển mạnh mẽ.

Đến Nhật Bản, bạn sẽ bắt gặp hình chim hạc trang trí ở khắp mọi nơi. Trên tờ 1.000 Yên Nhật, ở hai bên của vòng tròn in hình ảnh mờ chân dung nhà vi trùng học Noguchi Hideyo là hai con chim hạc đang vươn cổ lên trời cao.

Trên lá bài Hana-fuda – loại bài lá trong trò chơi bài truyền thống Karuta của người Nhật – có in hình chim hạc, lá thông và mặt trời – những biểu tượng đặc trưng của Nhật Bản.

Bên ngoài tấm thiệp Shugi bukuro dùng để đựng tiền mừng cưới có hình chim hạc trắng được thắt một cách khéo léo. Nguyên liệu dùng làm hình trang trí này là giấy washi. Thiệp mừng cưới hình chim hạc rất phổ biến tại Nhật, chứa đựng hàm ý cầu chúc đôi lứa sống hạnh phúc, bền lâu.


Từ xưa, người Nhật đã xem chim hạc là linh điểu, là biểu tượng của sự linh thiêng cao quý. Quan niệm này bắt nguồn từ truyền thuyết của người Trung Quốc xem chim hạc là phương tiện đi lại của thần tiên.

Tại Nhật Bản, chim hạc bắt đầu xuất hiện trên tranh vẽ vào thời Edo, nhưng lịch sử phát triển của loài chim này trên đất Nhật cũng lắm thăng trầm. Lúc bấy giờ, các vùng ven của kinh thành Edo có rất nhiều cánh đồng hoang sơ và đầm lầy thích hợp cho chim hạc sinh sống. Hàng năm, vào mùa đông, môi trường cư trú chủ yếu của chim hạc ở Hokkaido chìm trong tuyết trắng nên chúng di cư xuống miền Nam nước Nhật – nơi khí hậu ấm áp hơn. Đến mùa xuân, chúng lại quay trở về Hokkaido.



Trong quá trình di cư đó, một số con hạc bị săn bắn và trở thành nguồn thực phẩm cao cấp. Chim hạc là món ăn có mặt trong thực đơn của lãnh chúa Date Masa-mune. Thịt chim hạc chủ yếu được sử dụng làm món súp. Đây được xem là món “cao lương mỹ vị” với niềm tin rằng, ăn thịt chim hạc mang lại sự trường thọ.

Để cung cấp nguồn thực phẩm quý này, người dân áp dụng nhiều cách để săn bắt chim hạc. Một trong những cách săn chim hạc hiệu quả nhất là dùng chim ưng săn mồi. Chim hạc không chỉ là món ăn cao cấp của tướng quân và giai cấp cầm quyền ở kinh thành mà nó còn xuất hiện trên bàn ăn của các lãnh chúa địa phương.

Đến thời Mạc phủ, việc săn bắt chim hạc trong dân chúng bị cấm hoàn toàn. Kể từ đó, chim hạc được an toàn trong những chuyến di cư tránh đông.

Vào thời Minh Trị duy tân, chính quyền đẩy mạnh khai khẩn đất hoang tại khu vực Hokkaido. Việc này khiến môi trường sinh sống của chim hạc thay đổi nghiêm trọng. Thêm vào đó, lệnh cấm săn bắt chim hạc được dỡ bỏ, người dân bắt đầu đổ xô săn lùng loài chim quý này. Hậu quả là vào thế kỉ XIX, hình bóng của chim hạc hoàn toàn biến mất khỏi những vùng cư trú thân thuộc trên lãnh thổ Nhật Bản. Điều đó khiến người ta nghĩ rằng, chim hạc Nhật Bản đã tiệt chủng.

Thế nhưng, vào năm 1924, chim hạc xuất hiện trở lại ở khu vực Hokkaido. Thông tin chim hạc trở về nhanh chóng lan rộng khắp cả nước. Nó là minh chứng cho thấy, môi trường sống tự nhiên của loài chim quý hiếm này đã được cải thiện.



Ngay lập tức, cư dân địa phương tìm cách giữ chân chim hạc ở lại lâu dài. Mùa đông, chim hạc rất khó tìm thức ăn nên mọi người cung cấp thức ăn cho chúng và dựng lên những nơi trú đông tạm thời cho chim hạc. Dưới sự trợ giúp và bảo vệ của người dân địa phương, chim hạc bắt đầu định cư lâu dài tại Hokkaido. Không giống sếu đầu đỏ ở các nơi khác di cư theo mùa, chim hạc sống cố định tại đầm lầy Kushiro.

(Nguồn: Sưu tầm)

Những đặc trưng thú vị của đất nước Nhật Bản

Nhật Bản là một quốc gia hải đảo hình vòng cung. Đây là nước có dân số lớn thứ 10 thế giới với ước tính 128 triệu người. Dù dẫn đầu thế giới về khoa học, công nghệ và là nền kinh tế lớn thứ ba toàn cầu, nhưng văn hoá truyền thống của người Nhật chẳng hề phai mờ mà còn vô cùng hấp dẫn đối với thế giới.


1. Núi Phú Sĩ

Ngọn núi có đỉnh được phủ tuyết trắng này là một điểm sáng trên hồ Yamanaka. Chắc chắn là bạn sẽ thấy quen bởi núi Phú Sĩ được chọn là biểu tượng của Nhật Bản.

Đây là ngọn núi lửa cao 3.776 m và lần phun trào gần đây nhất xảy ra từ 300 năm trước. Từ lâu, núi Phú Sĩ là biểu tượng cho sự thanh bình và sức mạnh của quốc gia Nhật Bản. Nếu trời không có mây, người ta có thể nhìn thấy đỉnh núi từ thủ đô Tokyo, cách đó những 112 km.


2. Cổng Torii

Mặt trời đang khuất sau ngọn núi và cổng Torii tại Miyajima rọi bóng xuống mặt nước. Đây là chiếc cổng Torii nổi tiếng được xây dựng vào năm 1875 và là cổng lớn nhất Nhật Bản (cao 16 m).

Theo truyền thống, Torii được xây dựng ở lối vào các đền thờ Shinto hay đền thờ Thần Đạo. Tuy nhiên ở các đền thờ Phật Giáo cũng có. Ở Nhật Bản, những người làm ăn thành công thường quyên tặng xây dựng Torii nhằm thể hiện lòng biết ơn. Chính vì vậy ở Nhật có rất nhiều Torii. Ví dụ đền thờ Fushimi Inari ở Kyoto có hàng ngàn Torii như thế.



3. Ruộng lúa

Ruộng bậc thang (giống như ở Việt Nam) ngập nước lấp lánh với những đốm lửa người dân tạo ra.

Lúa đã được trồng ở Nhật ít nhất là 2.000 năm và là thành phần quan trọng trong chế độ ăn uống của người Nhật. Địa hình đồi núi của quốc gia này đặc biệt thích hợp cho việc trồng trọt các loại cây cho hạt.


4. Hạc Nhật Bản

Đây là loài sếu lớn nhất và hiếm thứ 2 trên thế giới. Tại Nhật Bản, sếu được coi là biểu tượng của sự may mắn, trường thọ và tính trung thực. Loài sếu tuyệt đẹp này có một vệt dài màu đỏ trên đỉnh đầu. Số lượng hiện giờ của chúng là khoảng 1.500 con.Tất cả Hạc Nhật Bản đều di cư, chỉ trừ một số ít tại Hokkaido.


5. Chợ cá

Nơi đây bày bán tất cả các loại hải sản, từ lươn biển cho đến bạch tuộc – phản ánh nhu cầu đa dạng của người dân Nhật Bản. Cá từ lâu đã là nguồn cung cấp protein quan trọng trong bữa ăn của người dân đất nước mặt trời mọc.


6. Ẩm thực

Ẩm thực Nhật Bản rất phong phú và độc đáo, bao gồm sushi, trà đạo và các món khác như bánh làm từ bột gạo.

Sushi là món ăn truyền thống làm từ cơm kết hợp với hải sản tươi sống hoặc chín, ăn cùng rau và gia vị (như wasabi nếu là sushi hải sản).
Trong khi đó, Sashimi có thành phần chính là hải sản tươi sống. Sashimi được cắt thành từng lát mỏng, ăn cùng nước chấm như xì dầu, tương, các gia vị như wasabi, gừng và tía tô, bạc hà, củ cải trắng hoặc một số loại tảo biển. Khi đến nhà hàng Sushi Daiwa trong chợ cá Tsukiji, Tokyo, nhiếp ảnh gia Justin Guariglia bất ngờ: “Tất cả mọi thứ đều rất tươi ngon … nhưng cũng rất tốn kém”!


7. Rừng trúc

Hãy đến thăm công viên Arashiyama ở phía tây Kyoto, bạn sẽ có cảm tưởng mình đang tham gia bộ phim “Thập diện mai phục”!

Được biết đến với khả năng “lớn nhanh như thổi” , trúc được sử dụng rất nhiều ở Nhật Bản, đặc biệt là ở Kyoto – nơi mà trúc được dùng làm rổ, sáo, ống dẫn, ghế, hàng rào … Thậm chí trúc còn dùng để làm búp bê và các đồ dùng cho nghi lễ trà đạo. Trúc đối với người Nhật cũng “đa zi năng” như tre của mình nhỉ? Làm được đủ mọi thứ vật dụng từ cây tre luôn!


8. Đèn lồng cá chép

Chính xác thì đây là cá chép Koi – biểu tượng của sự bản lĩnh, tính kiên định và hoài bão của đàn ông Nhật. Đèn lồng cá chép thường được treo vào ngày lễ Koinobori dành cho các bé trai vào ngày 5 tháng 5 hàng năm


9. Hoa anh đào

Nhật Bản còn được thế giới biết đến với mĩ danh “đất nước hoa anh đào”. Người Nhật thích trồng hoa anh đào trên khắp đất nước. Hoa anh đào tượng trưng cho sắc đẹp, sự mong manh và trong trắng, là loại hoa “thoắt nở thoắt tàn” nên được các Samurai yêu thích. Nó tượng trưng cho “con đường chết” của họ. “Sống và chết như hoa anh đào”.

10. Geisha


Một Geisha với đôi môi ngậm chặt tượng trưng cho sự kính trọng.

Nam giới thuộc tầng lớp thượng lưu tại Nhật Bản giải trí với âm nhạc, múa hát và cả nói chuyện. Một Geisha càng có giá trị khi họ càng xinh đẹp và học được càng nhiều kĩ năng. Các biểu tượng văn hoá nổi tiếng Nhật Bản này đã biểu diễn những kĩ năng nghệ thuật truyền thống của họ trong hơn 250 năm.
Ngày nay, số lượng Geisha tại Nhật đã giảm đi rất nhiều, khoảng dưới 1.000 người. Người ta hiếm khi nhìn thấy một Geisha hay Maiko (Geisha học việc) ở Nhật. Tuy nhiên, khi đến khu Gion ở Kyoto rất dễ nhìn thấy một Maiko đang trên đường đến hoặc về từ một cuộc hẹn.

11. Hoa đỗ quyên


Hoa đỗ quyên nở thành từng cụm, đầy màu sắc trong một khu vườn bên ngoài Tokyo.

Nhật Bản nổi tiếng với nghệ thuật bonsai, đôi khi họ coi đó như một vẻ đẹp tinh thần. Hoạt động tham quan các vườn thực vật là một hoạt động phổ biến.

12. Bánh gạo


Bánh gạo hay còn gọi là Mochi, là món ăn yêu thích tại Nhật Bản đặc biệt trong năm mới.

Loại bánh truyền thống này được làm để biếu người thân, trang trí trong nhà hoặc phục vụ cho hoạt động tại các đền chùa. Bánh gạo được làm từ bột, gạo nếp và nhân thường là đậu ngọt. Trong các siêu thị, bánh được bán rất nhiều và có thể ăn với súp.

(Còn tiếp)

Lạc lối bởi vẻ đẹp của Tokyo về đêm

Dưới góc máy rất tình của anh chàng Liam Wong, Tokyo vẫn thật hút hồn ngay cả khi màn đêm đã buông xuống.

Tokyo hiện lên trong tâm trí nhiều người với những khu mua sắm sầm uất hay các trung tâm giải trí náo nhiệt. Thế nhưng, dưới góc máy tinh tế của anh Liam Wong, thủ đô của đất nước Mặt Trời mọc cũng có lúc trầm lắng và cô đơn đến lạ.

Sinh ra và lớn lên tại Scotland nhưng 2 năm trở lại đây, Liam Wong lại đến Canada làm việc dưới tư cách giám đốc thiết kế đồ họa của công ty Unisoft. Vì đặc thù nghề nghiệp, Liam thường được đi đến rất nhiều vùng đất mới để trải nghiệm. Và trong chuyến công tác mới đây tại Tokyo, Liam đã hoàn toàn lạc lối bởi vẻ đẹp tiềm ẩn của nó, đặc biệt là vào một đêm mưa lạnh lẽo. Dù từng nghe rất nhiều người ca tụng về mảnh đất này nhưng chỉ khi được tận mắt nhìn thấy, Liam mới thực sự bị choáng ngợp.

Vô tình đến Tokyo vào đúng đêm mưa, Liam mới thấy phố đèn đỏ Kabukicho cũng có lúc im ắng tới chừng này.


Hạt mưa rơi bủa vây Shibuya, khiến một góc phố bỗng đơn côi lạ lùng.


 Nhưng nếu nhìn ở góc độ khác, nó vẫn huyên náo như người ta đồn thổi.


 Bởi có lẽ, đông đúc vốn đã là đặc trưng của Shibuya rồi.

 Nếu vô tình gặp phải mấy anh chàng ăn mặc "chất chơi" thế này ở Shibuya thì bạn cũng đừng bất ngờ nhé!


Nổi tiếng với nhiều tòa nhà san sát cùng loạt trung tâm mua sắm sầm uất, khu Shinjuku thường được ví là "hố đen tiêu dùng".


Song khi màn đêm buông xuống, nó chẳng còn gì ngoài những tấm bảng hiệu màu sắc...


 Vốn có vị trí ngay sát thành Edo trước kia nên Shinjuku được coi là khu vực có nền văn hóa tương đối phát triển.

Ánh đèn lồng đỏ thắm đã phần nào xua tan lạnh giá ở Nakano khi đêm đến.


 Vốn là khu phố nổi tiếng từ thời Edo, Asakusa vẫn còn giữ được những nét cổ xưa, truyền thống.


 Vào những ngày như thế này, có lẽ anh tài xế taxi chính là soái ca mà ai cũng phải mong ngóng.


 Nếu là người đam mê công nghệ hay các đồ điện tử, khu Akihabara hính là "miền đất hứa" cho bạn đấy!


 Còn gì ấm áp hơn khi được ăn chút thịt nướng và nhấp chén rượu sake ở Roppongi khi đã thấm mệt?


Nào, bạn còn chờ đợi gì mà không xách vali lên và đến Tokyo ngay đi!

(Nguồn: Sưu tầm)

Top